The Laton's blog

"Những điều vụn vặt" hay còn gọi là "Chân Chạm Đất"

Ăn, chơi, học cái gì rẻ nhất ở thành phố?

Ấy vậy mà các đôi cứ thi nhau đi, đôi nào ‘cần kiệm’ thì tuần một lần, còn không tuần đôi ba lần (chứ chả nhẽ ngồi nhà nhìn nhau?). Xem ra nhà nghỉ cũng vẫn là chỗ rẻ, giá chung: bảy mươi ngàn hai giờ đầu, một trăm năm mươi ngàn qua đêm, điều hòa, thanh máy, wifi, truyền hình cáp. Tiết kiệm gấp ba lần đi xem film (thay vào đó là đi… đóng phim).

Ăn, chơi, học cái gì rẻ nhất ở thành phố?.

Những người mặt xanh

“…Người ta nói chuyện với nhau nhưng nhìn vào màn hình nhiều hơn. Tay di di, hất hất, bấm bấm, miệng vẫn nói, tai – đôi khi không nghe gì cả…”

Những người mặt xanh.

Nghe nhạc Trịnh

Thỉnh thoảng tự cho phép mình được thả hồn vào nhạc Trịnh – để thấy thế giới thật kì lạ, kì diệu. Tại sao có thể có những nhạc sĩ kì lạ và tuyệt vời như Trịnh?

Một mình ông một dòng nhạc – mang tên nhạc Trịnh. Nhạc của ông tinh tế khủng khiếp, tinh tế từ từng câu chữ. Nhạc ngoại, nhạc nội, nhạc thị trường, chưa nghe câu trước đã đoán được câu sau giống kiểu ‘anh yêu em’ thì bao giờ cũng đi với ‘vô cùng’ hay ‘nhiều lắm…’, rồi thì cuộc tình nào cũng đau đớn, vật vã, chia tay, nhắn tin, tay ba tay tư…
http://www.nhaccuatui.com/nghe?L=wPuQhgUDmDpN

Nhạc Trịnh thì không, từ từ, từng chữ được chắt lọc, tinh túy.

Ừ thôi em về, chiều mưa giông tới, bây giờ anh vui, hai bàn tay đói
Bây giờ anh vui hai bàn chân mỏi, thời gian nơi đây
Bây giờ anh vui, một linh hồi rỗi, tình yêu xứ này
Một lần yêu thương, một đời bão nổi
Giã từ giã từ, chiều mưa giông tới
Em ơi em ơi, sầu thôi xuống đầy…

Nhạc Trịnh, hát hay nhất, có lẽ là hát mộc, hát thật chậm, hát từng từ từng ngữ…
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Toi-Ru-Em-Ngu-Thanh-Lam/ZW60FDZZ.html

Tôi – ru – em – ngủ – hạ – cũng – vừa – sang…

Ở trong cái thế giới mà người người sao chép, nhà nhà sao chép thì mới thấy quý biết bao giá trị của nhạc Trịnh, của sự nguyên bản, của sự sáng tạo.

Người ta sao chép bài báo, sao chép lời nói, sao chép sản phẩm, sao chép cả suy nghĩ, sao chép từ cái tên trở đi. Rồi người ta rao giảng nó, quảng bá nó, vơ lấy nó, bám vào nó như là giá trị thật. Quý biết bao những gì là từ mồ hôi, nước mắt, là công sức và tâm huyết…

Cũng rất may tất cả những người hát nhạc Trịnh đều hoặc là diva, ca sĩ, nghệ sĩ thực thụ, hoặc là những người thật sự yêu nhạc Trịnh. Chưa thấy ai lôi nhạc Trịnh ra để khoe giọng, khoe kỹ thuật hát bao giờ cả – thật may!

Rồi ta lại chìm vào với thế giới của Trịnh…

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Nay-Em-Co-Nho-Hong-Nhung/ZWZD9U9F.html

“Chúa đã bỏ loài người
Phật đã bỏ loài người
Này em, xin cứ phụ người

Này em xin cứ phụ tôi
Đời sống quanh đây có vạn lời mời
Đời sống quanh đây tiếng người mừng gọi, em vào
Đời đã quen với những kiếp xa nhau…”

Thích Hồng Nhung hát Ru Tình:
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Ru-Tinh-Hong-Nhung/ZWZCC7DU.html

“Ru em đầu con gió
Em hong tóc bên hồ
Khi sen hồng mới nở
Nụ đời ôi thơm quá

Ru em tình khi nhớ
Ru em tình lúc xa
Ru cho bầy lá nhỏ
Rụng đầy một mùa thu…”

.Ru em ngồi yên đấy, tôi tìm cuộc tình cho.

Ảnh ẻo tháng 7

Làm ít ảnh ẻo tháng 7 cho vui – ảnh ‘găm hàng’ mãi sau mới post :D

The Curve

Mẹ Chíp Bông, bầu 8 tháng, suốt ngày ngồi đọc Kênh 14 với aFamily, lamchame :D

Mẹ Chíp Bông, bụng rất tròn ^^

Mẹ Chíp Bông, bụng rất tròn ^^

Em giai út, Minh còi, vì một lý do nào đó, chưa bao giờ nghe điện thoại di động, ảnh này chụp 'lần đầu tiên' ấy của cu cậu :D

Em giai út, Minh còi, vì một lý do nào đó, chưa bao giờ nghe điện thoại di động,
ảnh này chụp ‘lần đầu tiên’ ấy của cu cậu :D

Mèo Chíp, sở thích là đậu trên ô cửa ban công, có lần em đã lao từ tầng 10 xuống ban công tầng 2, vẫn sống sót!!!

Mèo Chíp, sở thích là đậu trên ô cửa ban công, có lần em đã lao từ tầng 10 xuống ban công tầng 2, vẫn sống sót!!!

Hà Nội sáng sớm tháng 7, có những ngày HN thật là đẹp ^^

Hà Nội sáng sớm tháng 7, có những ngày HN thật là đẹp ^^

Photoby Locke Laton

Lẩn thẩn về Tiếng Việt

Gọi là lẩn thẩn vì đúng là lẩn thẩn thật, mình chẳng làm gì liên quan đến ngành ngôn ngữ học. Mình chỉ đứng ở góc độ một người sử dụng tốt cả tiếng Anh và tiếng Việt – và vì có cái giao thoa lộn xộn ấy, thành ra lẩn thẩn – lúc thì thấy thật tội lỗi (giả vờ thế) khi dùng tiếng Việt không ‘trong sáng’ – lúc thì lại thấy thật là bảo thủ và cố hữu nếu cứ khư khư giữ lấy cách nói, cách hiểu quá cổ điển, quá cứng nhắc. Mình theo trường phái tự nhiên, cái gì cần đến sẽ đến.

Lấy chữ nho chẳng hạn (thôi thì Nôm, thôi thì Hán Nôm vân vân) đẹp đấy, hay ho đấy, thậm chí ngữ hệ đấy (theo mình hiểu) còn được cả một quốc gia đông dân nhất thế giới – là Trung Quốc – và một số các nước tiên tiến hàng đầu bên cạnh sử dụng – Hàn, Nhật – nhưng có chống lại được làn sóng Latin hóa không? Không. Ở Việt Nam có chữ Quốc Ngữ thay thế, Hàn, Nhật hay Trung cũng đều có ‘phiên bản’ latin, sử dụng ký tự của hệ Latin thay thế.

Hàng năm đều có những ngôn ngữ biến mất trên thế giới – hệ quả của Toàn Cầu Hóa, phát triển về công nghệ thông tin và viễn thông. Ở Việt Nam, người ta cũng kêu gọi giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt – không biết xuất phát từ nguyên nhân gì và bao giờ, chỉ biết từ bé đã có chương trình “Giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt” trên đài.

Nhưng nhìn đi nhìn lại, Tiếng Việt cũng mới chỉ có tuổi đời rất ngắn, tiếng Việt nói thì không biết, chứ chữ viết Quốc Ngữ thì mới chỉ xuất hiện được hơn 2 thế kỉ, cũng được phát triển thay đổi liên tục, chứ không hề bất biến. Nói đâu xa như Đường Kách Mệnh – chính tay cụ Hồ viết, xét theo quy cách văn bản ngày nay thì sai chính tả đến 2/3 chữ: K không đi với ách, Mệnh là từ địa phương, Cách Mạng mới là từ ‘chính thống’ được sử dụng.

Những câu chuyện được bàn rất nhiều về tiếng Việt thời gian gần đây, chủ yếu xoay quanh câu hỏi ‘sử dụng như thế nào mới là đúng?’Bánh trưng, bánh chưng chẳng hạn, rồi thì viết tắt, đg, đường, dg; được, dc, đc; không, ko, o, 0… Xin hỏi, ai là người đưa ra tiêu chuẩn? Tiêu chuẩn dựa trên tiêu chí gì?

Ta có từ mượn – từ tiếng Anh, tiếng Pháp, và cả tiếng Hán, Hán Việt được sử dụng rất nhiều trong ngôn ngữ viết và giao tiếp hàng ngày. Vậy thì sao lại phải kì (kỳ) thị những người sử dụng tiếng Anh trong các câu nói giao tiếp, văn bản? Bản thân các ngôn ngữ cũng phải liên tục cải tiến, cập nhật lượng từ vựng mới.

Bản chất của ngôn ngữ là để giao tiếp, mục đích là để người đối diện mình ‘hiểu’ được nội dung và sắc thái, ý nghĩa, suy nghĩ mà mình đang muốn truyển tải – vậy thì tại sao lại khắt khe và khó khăn đến vậy? Thực ra là do không kịp cập nhật, và không hiểu được.

Thế hệ 8X không hiểu được một số từ và cách viết của thế hệ 9X, 0X – và xoay ra công kích ngôn ngữ xì tin. Nhưng cũng chính từ thế 8X, đã phát sinh ra rất nhiều cụm từ, ngôn ngữ mà thế hệ 7X không hiểu được, công kích. Riêng như việc viết tắt từ không thành -> ko hoặc chữ o gạch chân cũng đã là một sự khó chịu rất lớn rồi – tuy nhiên 8X và 9X không hiểu vậy, họ mặc định đấy là cách viết của từ ‘không’.

Mình quan niệm, nói thế nào thì nói, viết thế nào thì viết, miễn là người nghe hiểu đúng, hiểu đủ những gì mình đang muốn nói – và trong trường hợp của những kẻ hợm hĩnh, thích chêm tiếng Anh vào câu nói của mình – thì họ cũng chỉ đang truyển tải thêm một ý ‘ta là kẻ hợm hĩnh, ta muốn tỏ ra hơn người’ – như vậy, thực ra họ vẫn sử dụng đúng, chỉ có điều làm cho người khác khó chịu. Mà chuyện ta nói gì đó, làm cho người nghe khó chịu, vui thích, cảm thông… là chuyện hết sức bình thường – sao phải suy nghĩ, nhỉ!

Viết ‘đúng’, viết ‘chuẩn’ là để thể hiện sự tôn trọng đối với người đọc – nếu đối tượng độc giả của mình chấp nhận (đc) những từ viết tắt, chêm đệm, xì tin mà chúng ta viết – mà bản thân trong suy nghĩ của ta khi viết, tôn trọng họ, thì sẽ ổn cả.

Ngôn ngữ chat, ngôn ngữ nhắn tin, ngôn ngữ xì tin, ngôn ngữ pha tạp cũng là các dạng ngôn ngữ. Nếu cái chúng ta gọi là Tiếng Việt trong sáng không bắt kịp, cập nhật, thay đổi, thích nghi, thì rõ ràng sớm muộn nó cũng sẽ nằm trong danh sách ngôn ngữ ‘đã tuyệt chủng’, hoặc đỡ hơn, giống chữ nho, nằm trong danh sách ‘thư pháp’.

Nhân đọc bài về các tác phẩm đoạt giải Tôi yêu Tiếng Việt trên blog tuantudo nên lẩn thẩn thế.

Trích blog tuantudo:

Cám ơn (chỗ này là sai chính tả, cảm ơn chứ không có cám ơn – ND) tất cả những bài dự thi của các bạn, hầu hết các bạn đến với cuộc thi đều vì một tình yêu với thiết kế và yêu tiếng Việt. Vì đây là một cuộc thi thiết kế, nên BGK (gồm 4 người) chúng tôi rất tiếc phải loại đi những bài không đạt yêu cầu về thiết kế, khi mà tình cảm với cuộc thi thì có thừa.

BỘ DẤU NÉT ĐẶC TRƯNG CỦA TIẾNG VIỆT

Phuongdesign – Giải Nhất.

BIỆT ĐỘI DẤU MŨ

Nguyễn Thanh Giang – Giải Nhì

TIẾNG VIỆT CÓ DẤU, TRÔNG ĐÂU CÓ XẤU

Lê Nam Phong

TIẾNG VIỆT CÓ DẤU, KHÔNG XẤU NHƯ BẠN NGHĨ

Nguyễn Vũ Xuân Sanh

SỬ DỤNG ĐỂ GÌN GIỮ

Nguyễn Vũ Chí

GIỮ GÌN TIẾNG VIỆT

Phạm Sơn Tùng

VÀI ĐIỀU VỀ MÌNH

Nguyễn Việt Anh

HÃY SỬ DỤNG TIẾNG VIỆT

Lê Minh Hoàng

LÊ CÁT TRỌNG LÝ

Trần Ngọc Kiên 

Hết.

6 kẻ thù của sự thành công (và hạnh phúc)

Đây là 6 kẻ thù ‘truyền kiếp’ của sự thành công (hạnh phúc) và những kế hoạch ‘lớn’. Chúng có thể biến một người có tầm nhìn thành một kẻ ù ì bàn giấy, một người đầy hoài bão trở thành một trái tim chỉ biết sợ hãi, ngập trong nuối tiếc, vô vọng. Hãy coi chừng!

1) Cái đang có – Availability

Ta thường đồng ý chấp nhận những gì sẵn có – mà những thứ sẵn có thường không mấy ‘ngon nghẻ’. “Vì nó ở đó” – là một lý do tốt để chinh phục một đỉnh núi, nhưng lại không hề tốt chút nào khi dùng để quyết định sẽ nhận một việc nào đó hoặc một mẫu thử hàng miễn phí ở siêu thị.

availability

Cái có trước mặt – Cái cần cho ta – thật sự rất hiếm

2) Thiếu hiểu biết – Ignorance

Nếu chúng ta không biết làm thế nào để thành công, chắc chắn chúng ta sẽ chẳng bao giờ thành công. Nếu chúng ta không biết rằng thành công là điều có thể làm được, thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ thèm đếm xỉa tới nó. Và thường, chúng ta không biết gì hơn ngoài mức ‘tạm ổn’ (good).

ignorance

cái ta biết vs. cái ta có thể thực hiện

3) Lắm thày nhiều ma – Committees

Ý tưởng hay thường bị giết chết nhanh chóng bởi một thứ – đồng thuận. Càng nhiều người tham gia thì càng ‘mệt’ – giống việc đi tìm mẫu số chung nhỏ nhất vậy, càng nhiều hạng tử tham gia, mẫu số chung càng cồng kềnh.

committees

Lắm thày, nhiều ma

4) Sự thoải mái – Comfort

Thật sự là chẳng có lý do gì để theo đuổi thành công hoặc những điều lớn lao, khi mà trước mặt ta là chiếc TV màn hình phẳng với 324 kênh truyền hình cáp, ta ngả lưng vào một chiếc sofa massage êm ái.

comfort

dễ chịu vs. thay đổi

5) Thói quen – Momentum

Nếu bạn đang làm một việc mà bạn đã làm từ rất lâu – và nó cũng ‘không-hay-lắm’, bạn đang đi trên một con đường mòn. Nhiều người gọi con đường mòn đấy là ‘con đường sự nghiệp’ của họ.

momentum

thói quen nguy hiểm

6) Ba phải  - Passivity

Có một sự khác biệt khá lớn giữa việc đồng ý, chấp thuận và ba phải. Hãy tin tưởng vào linh tính, bản năng của bạn khi nó nói “đây là một ý tưởng tồi”.

passitivity

gì cũng được – cuối cùng, bạn sẽ phải làm thứ mà bạn ghét

Nguồn: Forbes.com

Chửi bậy

Nhỏ được dạy, không được chửi bậy, chửi bậy là vô văn hóa là mất lịch sự. Lớn rồi vẫn nhớ thế, đinh ninh thế, nhưng biết là không phải. Giống lúc nhỏ được dạy phải đi đường đúng luật – rồi sau nhìn thấy toàn ‘người lớn’ phạm luật – một kiểu mất niềm tin. Nói mất niềm tin thì hơi quá, đúng hơn là nhận ra được đâu là thật, đâu là không thật.

Ke me thien ha

Kệ mẹ thiên hạ!

Người lớn muốn trẻ con sống trong môi trường hoàn hảo, lý tưởng, mọi thứ ngăn nắp trật tự. Nhưng khổ nỗi, có mấy người lớn được như vậy? Người lớn luôn tạo dựng cho trẻ con một ảo tưởng về một thế giới màu hồng, thế giới hoàn hảo, không ai vi phạm pháp luật, nếu có thì các chú công an sẽ tóm cổ, rồi thì làm điều ác thì sẽ bị quả báo, rồi thì làm công dân ngoan thì sẽ được hạnh phúc, rằng thì học hành tử tế sẽ có công ăn việc làm ổn định.

Nhưng dek phải vậy. Sự thật là công an nhìn thấy đầu trọc chạy SH thì không dám bắt, chỉ vồ đàn bà con gái và sinh viên lơ ngơ loạng quạng (hội này dễ dọa). Sự thật là có những cái ác không bị quả báo, sự thật là bao nhiêu công dân gương mẫu nhưng chẳng được hạnh phúc. Sự thật nữa là đầy người ‘học-hành-tử-tế’ nhưng công ăn việc làm như shit.

Sự thật là chửi bậy không xấu.

Chửi bậy là một cách để người ta xả stress, chửi bậy cũng là một thói quen, chửi bậy có thể là một cách để thể hiện tỏ vẻ ta đây, chung lại, là để khẳng định, nhấn mạnh ý kiến của mình. Cũng giống cách người ta dùng từ ‘fuck’ trong tiếng Anh, chửi bậy tiếng Việt cũng có thể dùng như vậy, thậm chí còn nhiều từ hơn, nhiều nghĩa hơn, nhiều sắc thái hơn.

Ở nơi công cộng, trang nghiêm, trước mặt công chúng, có lẽ không nên chửi bậy. Nhưng ở một phạm vi nào đó, ngay kể cả trong công việc, ta ‘nên’ chửi bậy, để tỏ rõ thái độ, để thấy ta là kẻ cũng ‘ngang xương’.

Bé được dạy, phải hòa nhã với mọi người, không nên to tiếng, công chuyện nên giải quyết ôn hòa, dĩ hòa vi quý. Lớn hiểu ra, thì cũng đúng, cũng được người ta quý thật, nhưng không được việc, vì không quyết đoán, vì không bật được cảm xúc, suy nghĩ, quan điểm của mình ra, không ‘đe dọa’ được kẻ nghe, đặc biệt là với kẻ dưới. Mà như thế sẽ là bất lợi, lảng tránh, không dám đối diện với vấn đề, sinh ra tính trì hoãn, cả nể.

Cũng giống thế, bé được dạy, phải biết chú ý đến suy nghĩ của người khác. Ta có chút thông minh, ta có chút trí tuệ cảm xúc, ta nắm bắt được cảm nhận suy nghĩ của người khác tốt. Nhưng lại là bất lợi cho ta, vì ta cứ phải hành động dựa trên phản ứng của người khác. Ta không biết lấn lướt, ta không biết thể hiện ý kiến cá nhân, quan điểm cá nhân, ta sợ cái này, sợ cái kia – đúng kiểu phong kiến kìm kẹp ngày xưa (hay ít ra được dạy là thế).

Vậy nên phải chửi, chửi chứ không được nhẫn nhịn, né tránh, chửi nếu cần nhấn mạnh, cần bộc lộ suy nghĩ cá nhân. Chửi là dám nghĩ dám làm, kệ mẹ thiên hạ :D

4 years and more to come

- Getting real things done is actually harder thesedays, especially if you spend the whole week long sticking your ass on office chair. Managed to get several ‘would-be-easy’ stuff done today, cost me almost the whole sunday: buying a new ‘work station at home’, get le wife’s bike fixed (twice), buy some flowers, buy coconuts for her, bought laptop charger, morning IT coffee. About that much.

- Been sick for 1 month now, so officially, this year isn’t a good year for my health. The helpless feeling when you’re sick and there’s no way to get well quicker but to wait is so so so so annoying!!! Yet it reminds me that your health is one of the most precious things. After this it’ll be a long-term consistent illness prevention program, definitely!

- It’s now 4 years since I’m back from the UK, started as a student ‘head on cloud, feet on cloud’ – empty handed but family and friends. Fell in love – got married, a baby girl coming ‘con gái Chíp Bông’, been through 2 jobs, got like 40-ish staff in and out under my ‘empire’, started my own company, travelled to most parts of the North West, signed a mortgage for the house coming in 2013, did loads of crazy things, regret a little, and still more to come…The World is HUGE and I want to go and see it – with my little family :x

The World is just Awesome

- Friends with first child said “it’ll be another big thing when your first child is born, so be prepared, everything will change so dramatically – your view of life, of career, of everything will fundamentally changed” – So be it, come what may! Right now, I think I’ll need to work twice harder, maybe three times harder…

- In a world of ‘mass sharing’, compassion would be much needed than ever. People think sharing on facebook, liking something someone posted or texting, calling would be enough, but it’s not – what’s needed is a smile, a hug, a talk, a kiss, a touch, a gentle hand holding – something real. Watch out if you don’t want to be alone online.

Try something new everyday

If – you are – like most of the young people out there, feeling lost in your life, don’t know what to do next, where is life going to take you, have no sense of life purposes (yet), trying to find hopelessly the answer for the question ‘what’s your life goal?’ , the solution for you is very simple ‘TRY SOMETHING NEW EVERYDAY‘.

Surely, you’re not alone, even matured people, with years of experience, with super clear life goals and life path – feel lost from time to time.

Try something new today (locke laton - ảnh từ Internet)

How far will you go? What’s your life goal?

Takes your life as climbing up a staircases and your life goal is on the top floor, yet everyday, you’ll have to take a step – it’s daunting, it’s repetitive. Supposedly, you’ll achieve your life goal at 40-ish, for 22 beginning years of your life, your family has been pushing you, helping you. The next 20 years is you on your own, everyday is a step – then it’ll take 5,300 steps to get there – top of your life, your life goal. Remember, it only takes about 3-5 days to climb up Fansipan mountain. Multiply it by 1,060 – you’ll get your target of your life.

It’s 1,060 times Fansipan height for God sake! that’s how hard achieving your life time will be.

No wonder everyone gets tired, gets bored, gets confused, especially when you’re just started – but it doesn’t have to be that way always.

You can choose how you go through your day.

Each step actually is not the same. Each step has different colors and you can choose the color to step on. Could be a bright one, could be a dumb one – your choice, your call.

So just do this if you don’t know yet what to do next: TRY SOMETHING NEW EVERYDAY.

It’s simple. You can try different route to go home today, take a short cut, take a longer one, stop by a shop that you saw yesterday, see if they’re selling something you need.

Talk to someone in the elevator – I did that this morning, the guy from TV station, once was famous, asked him what’s he doing now, why he’s not showing on the screen anymore, and it felt good afterwards – not because of the conversation, not because I talked to him – it just I tried something new, something I’ve always wanted to do ever since I saw him in the apartment building.

Listen to a new album, not of your style, maybe a link your friend shared on facebook, YouTube.

And hey, it doesn’t have to be legal either :D, trust me, if you are reading this, you don’t want to care about society rules and judgments – it’s already in your everyday routine, so break away from it. Cross the red light (calculated risk, of course) for example. Or if you’ve never tried 80km/h, try it! I did 111km/h with my motorbike; 130km/h with my car and will try further if I can afford a better car in the future :p

nguồn Internet

Get your limit break!

Try a new coffee shop, new bar – the one you might heard a lot about, it could be expensive but hey in this so called ‘try something new’ program, the least thing you have to worry about is money. Things you try will be very different in price range and in general it won’t cost you much.

Take a cyclo tour, you might spent a lot of time wandering the Old Quarter (Phố Cổ) with your bike, but have you tried a cyclo? or the new thing called ‘green-electric-car’? Try it.

Go swimming in a pool you’ve never been to – can try the river though (not Kim Nguu or To Lich, of course :p).

Get angry with someone, maybe or boss, your colleague – the one who has been annoying for so long but you didn’t have courage to get angry, or simply because you’re trying to be nice.

Call your long-distance relative, give a surprise, buy a gift and give it to the least expected person you can think of; hug someone, talk to someone about your childhood dream; come to work earliest; be the last person to leave workplace; drink a new wine; go shopping over your long-timed maximum budget; go to old stuff market; get in your dream car, test drive it (just pretend that you’re going to buy it); stop by a small corner, talk to someone old like 70ish or 80ish; draw a painting for yourself; sing along out loud when your favorite song is played on TV, radio or on the street; be naughty, swear to someone (you hate, of course); have sex if you’re over 18, do it in a new place if you’re married or in a relationship; fix something in your house; try a new recipe; talk to the most scary looking guy on the street; talk to a random cutie baby; buy a random book, read it, share it…

There are tons of new things that can be tried and done in one-single-day, it’s easy, it’s random, it’s new, it makes your day beautiful and colorful.

Several things you need to remember though, this is a ‘try’ thing – you could fail, it could end up the way you don’t like it, but what matters is you’ve done something new. Another thing is you need to plan for that new thing, it could be wandering in your head for several days since you saw that opportunity, it could be a five-minute-light-bulb-idea, it could be presented by your friend but you need to plan it ahead. Your friend asking you to go to a new coffee shop, say to yourself ‘I’m gonna try some thing very different this time from the menu’ – then do it – then you’ll feel good about your choice.

Critical when you try something new: it’s a new way of going through your day, it’s the colour you choose to step on, to go forwards, it’s not a new path, new way, you could stray off but don’t take it too far that you cannot get back from what you’re doing – it’s another decision to make.

If you try something new everyday, it’ll get you to where you really want to be in life. Because if you haven’t got your life goal yet, it’ll show you what you’re excited the most about, what you’re passionate about, it’ll get you your sense of life. If you already know what your life goal is, it’ll get you through your ups and downs in life, fill you with energy to keep go on, to get your goal.

Make a list and TRY SOMETHING NEW everyday ;)

Đã là vàng thì không thể lẫn

Nhân dịp (luôn luôn cần một dịp gì đó) các vị phụ huynh xô đổ cổng trường Thực Nghiệm để xin cho con có được hồ sơ dự thi tuyển sinh vào lớp một. Vâng, để dự thi thôi ạ, còn chẳng biết có đỗ đạt hay không sau bao năm đèn sách, dùi mài kinh sử ôn-thi-vào-lớp-một (?).

Cái thời của mình, vào lớp một vui lắm. Hình như đâu các cô mẫu giáo cho tổ chức liên hoan văn nghệ, các cháu lên hát bài, rồi được tặng một cái áo phông (của mình là kẻ ngang màu đỏ cam). Rồi thì vào lớp một. Rồi đi học, mình chẳng khóc gì như lời bài hát cả, nhưng vui. Trường rộng, lớp không đẹp nhưng rộng, cây bàng sân trường to đùng, trẻ con ra chơi tụ tập làm đủ các trò hay ho.

Thế rồi ngày nảy ngày nay, phụ huynh thức đêm, tranh nhau để cho con được vào trường nọ, trường kia, trường điểm trường giả. Bình thường chắc cũng không hiểu lắm đâu, nhưng vì nhà chuẩn bị có em bé, nên có lẽ hiểu được phần nào.

Lo lắng chứ, không biết sau rồi cho con đi học ở đâu, học cái gì, tư thục, công lập, quốc tế, du học, bán công? Rồi thì học cái gì? có cho học piano, balê, đàn ca sáo nhị, võ vẽ, có cho tiếp xúc máy tính sớm, có cho chơi điện thoại sớm, có cho chơi game? có cho vào internet… MỘT TỈ THỨ HẦM BÀ LẰNG! Cha mẹ nào chả lo lắng như vậy. Nhìn ngoài vào, phán thì cũng dễ nhưng ngồi ở trong mới thấy tá hỏa và hoang mang.

Nào thì chất lượng giáo dục? Dạy nhồi nhét, dạy thêm dạy nếm, dạy xa rời thực tế (nhà mình làm thiết bị, mình biết, 100 trường nhập thiết bị về thì 90 trường bỏ xó, 8 trường thỉnh thoảng mang ra trưng bày, 2 trường thực sự dùng và dạy, mà cũng chỉ được ba bữa là đồ hỏng); nào thì suy đồi đạo đức nào thì văn hóa xuống cấp, nào thì tiêm nhiễm này kia. Rồi lại chạy trường chạy lớp, chạy chỉ tiêu, chạy thành tích…

Ngồi gõ một lúc lại thấy hoang mang hơn bộn phần!

Thật ra không quá khó để hiểu các vị phụ huynh, giống ‘Xin lỗi, em chỉ là… phụ huynh!’ trên Đẹp. Thì họ cũng chỉ là phụ huynh, cũng chỉ là một nhóm trong số đông vô cùng hung hãn của Xã hội. Xã hội bảo ‘phải có cái bằng!’ vậy là phụ huynh gật rụp ‘nghèo cũng phải cho thằng Tèo đi học’; Xã hội hô ‘phải cho học trường điểm!’ vậy là phụ huynh đạp cổng xông vào nộp hồ sơ; Xã hội lại gọi ‘ôn thi vào lớp 1′ và phụ huynh răm rắp nghe theo…

Cứ cái gì xã hội nói thì phận phụ huynh sẽ chỉ biết nghe theo mà thôi. Thực tế là vậy.

Chứ rồi lại hỏi, thế ai bảo Xã hội phải làm như vậy? Nhiều yếu tố, tất nhiên – nhưng nếu nghiên cứu Tâm lý học đám đông thì sẽ hiểu, một trong những yếu tố quyết định đó là người nắm đầu, người lãnh đạo. Về bản chất đám đông là ngu dốt (thẳng ra là Xã hội ngu dốt) – nhưng khổ cái, lãnh đạo lại bị ảnh hưởng bởi các Nhóm quyền lợi, đấu đá này kia. Kết cục là thằng ngu phải chịu.

Nói như chất lượng giao thông chẳng hạn, cứ bảo tại ý thức người dân, xin thưa không phải, người dân hoàn toàn vô ý thức – đám đông mà, ngu, 90% người đọc bài này đã từng vượt đèn đỏ ngã tư. Ở trên mà không quyết hoặc quyết mà không làm tới nơi tới chốn theo kiểu trên bảo mười, dưới làm một thì chắc-chắn sẽ không bao giờ giải quyết được.

Cứ bảo rồi phát triển nó sẽ khác đi, nâng tầm lên. Xin thưa, Nhật cũng phát triển mạnh, Mỹ cũng phát triển mạnh và Ấn độ cũng phát triển mạnh – mà giao thông thì khác nhau trời vực.

Quay lại câu chuyện phụ huynh. Vậy hỏi, mình có thành phụ huynh như thế không? Thưa là ‘em cũng chỉ là… phụ huynh!‘ – không dám nói mạnh gì hết. Chỉ có cái mình nhận ra được từ những gì mình thấy và trải nghiệm: quê mình Hưng Hà quê lúa, không có trường điểm, không có cơ sở hạ tầng tốt (đường xấu nhất tỉnh), không có hầu hết tất cả những điều kiện mà các vị phụ huynh đạp cổng kia mong đợi – nhưng vẫn sản sinh ra những người tài giỏi, từ thời Lê Quý Đôn, rồi vua Trần, rồi Trần Thủ Độ… đời nay có bác Huy Becamex, có làng Mẹo, Thái Phương… vẫn có học sinh giỏi cấp quốc gia đều đều.

Nhận ra gì? Đã là vàng thì không thể lẫn được, chỉ có Xã hội phủ lên đồng thau những quan niệm, suy nghĩ… để đánh đồng mà thôi. “Con tôi cũng bằng Kỹ sư Bách Khoa, con ông cũng bằng Kỹ sư Bách Khoa, thế là con ông cũng chỉ như con tôi, hơn gì nhau, nếu nó thu nhập gấp 5 lần con tôi thì chẳng qua là do may mắn hoặc ông ô dù to hơn!”

Nếu con mình giỏi, thông minh, học ở quê nó cũng sẽ giỏi và thông minh. Mà còn đỡ hại não hơn vì không phải nhồi nhét những thứ trời ơi đất hỡi – không phải chạy theo thành tích của thày cô hay điểm giả… Nó sẽ có nhiều thời gian khám phá thiên nhiên, cuộc sống xung quanh hơn (như mình ngày xưa :D).

Nhưng mà đấy, XH đông và hung hãn lắm, mình cũng chỉ to còi thế thôi, chứ sau này chắc gì đã dám cho con về trường ở quê học :(

Post Navigation

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.