The Laton's blog

"Những điều vụn vặt" hay còn gọi là "Chân Chạm Đất"

Người Nhật chỉ hơn người Việt mỗi cái khẩu trang

Ở Việt Nam, người ta ra đường đeo khẩu trang là để tránh bụi, tránh ô nhiễm, tránh lây bệnh cho bản thân. Còn ở Nhật, người ta đeo khẩu trang ra đường khi… họ có bệnh.

Phố mua sắm nửa đêm cũng đeo khẩu trang - chả ra làm sao!

Phố mua sắm nửa đêm cũng đeo khẩu trang – chả ra làm sao!

Thực tế là vậy, người Nhật chỉ hơn người Việt có thế, không gì hơn.

Đây là cú sốc văn hóa thực sự của mình trong chuyến đi Nhật vừa rồi. Ngày xưa có kể, đi Anh không thấy sốc, về Việt Nam thì bị sốc ngược, giờ thì sốc xuôi thật sự khi sang Nhật.

Vì sao đeo khẩu trang?

Ban đầu chỉ là do cái tính hay quan sát, để ý, săm soi. Vừa đến Nhật, ở ngay quầy làm thủ tục nhập cảnh đã thấy có người đeo khẩu trang, loại khẩu trang rất đặc trưng – sau này biết là loại dùng một lần vất đi. Mình bảo quái lạ, sao Hải quan lại đeo khẩu trang làm gì nhỉ? Chắc là sợ lây bệnh từ khách du lịch đến ở các vùng có dịch – uh, nghe có vẻ hợp lý – cơ mà có người đeo người không, lạ thật.

Rồi càng đi sâu vào Nhật, càng gặp nhiều người, đến nhiều nơi công cộng càng thấy lạ, không hề có một sự lý giải thỏa đáng nào theo nghĩa thông thường cho việc đó cả. Nhà hàng, quán xá, ga tàu, lái tàu, nhân viên ngân hàng, lái xe, thu ngân, lễ tân khách sạn, cảnh sát… tất cả đều có người đeo người không. Cực kỳ khó hiểu.

Sau, gặp thằng bạn cùng quê nhưng ở Nhật đã 10 năm nay, hỏi nó, nó giải thích rất đơn giản ngắn gọn “người Nhật đeo khẩu trang vì họ không muốn lây bệnh cho người khác, đó là những người đang ốm”. Đờ người, đờ mặt ra một lúc, trong đầu lập tức xảy ra một loạt hiện tượng tái lập trình lại tư duy, nhận thức (recalibrate) rồi bùm, sốc văn hóa!

Ra là thế, vậy mà không nghĩ ra – trong tất cả các tình huống, trong tất cả những gì thuộc về hiểu biết văn hóa, lịch sử Việt của mình, đâu có ai dạy mình, đâu có ý thức hệ nào, mảy may suy nghĩ nào cho mình hiểu rằng nếu mình ho, sụt sịt mũi, có khả năng phát tán virus, bệnh truyền nhiễm thì mình phải đeo khẩu trang vào để tránh-lây-nhiễm-cho-những-người-xung-quanh. Đờ đẫn. Ra là vậy, họ hơn mình là ở đây chứ đâu.

Ở nhà, hắt xì hơi không che miệng, không quay mặt, lấy tay vắt mũi, vẩy vẩy, chùi chùi đi là bình thường. Còn nếu che miệng hoặc quay mặt đi hoặc dùng khăn giấy lau, xì thì đã là lịch sự, lịch thiệp lắm rồi. Khẩu trang được hiểu là công cụ dùng để tự bảo vệ mình, giống các bác sĩ tự bảo vệ ở trong bệnh viện, các bà các chị chống bụi, chống độc ngoài đường.

Ai-mà-nghĩ-được, cái khẩu trang còn là công cụ hữu hiệu để bảo-vệ-cộng-đồng. Ai mà nghĩ được cơ chứ? Vậy mà ở cái đất nước kia, nó ăn sâu vào ý thức của mỗi người – hiếm khi thấy có biển nhắc nhở đeo khẩu trang, nếu có thường là tiếng Anh. Tức là người ta không cần truyền thông nhiều nữa, không cần nhắc nhiều nữa, tất cả đều hiểu như vậy, giống như trời mưa thì phải mặc áo mưa.

Nên sẽ gặp cảnh đôi bạn trẻ tình tứ đi bên nhau, cười nói vui vẻ mà bạn gái thì vẫn đeo khẩu trang khoác tay bạn trai. Nó ngược và sốc văn hóa đến mức, kể cả khi sốc như vậy rồi, hiểu như vậy rồi, trong nhóm đi Nhật của mình ¾ người bị sụt sịt, xổ mũi, ốm, uống thuốc thì cũng không ai nghĩ đến chuyện ra đường đeo mấy cái khẩu trang đó, cho dù siêu rẻ và có bán tại tất cả các cửa hàng tiện lợi, vẫn đơn giản là ho thì che miệng lại. Không biết người Nhật có khó chịu khi thấy vậy?

Có thể ở Nhật từng trải qua nhiều đại dịch khủng khiếp nên họ ý thức rõ việc cần phải tránh lây lan, phát tán bệnh dịch như thế nào – cơ mà, khi có dịch thì tốt nhất tất cả mọi người cùng đeo khẩu trang cho an toàn nhỉ, phòng bệnh hơn chữa bệnh? Nếu bạn nghĩ thế, chắc chắn bạn đúng là người Việt rồi. Thật khó để thay đổi lý do người ta đeo cái khẩu trang. Bảo vệ mình, hay bảo vệ cộng đồng?

Cái rốn của vũ trụ nằm ở đâu?

Trong nhà hàng, quán ăn có đầu bếp giỏi, đầu bếp luôn luôn ở vị trí trung tâm, ăn theo dạng bar. VD như sushi băng chuyền, các đầu bếp đứng ở giữa, trực tiếp làm các món ăn và chuyển lên băng – không như lẩu băng chuyền của VN, đầu bếp là ai chẳng biết, chỉ biết lù lù mấy cái bát, cái đĩa chạy ra từ sau màn che.

Đầu bếp là tâm điểm của quán ăn chứ không phải chủ quán

Đầu bếp là tâm điểm của quán ăn chứ không phải chủ quán

Ngoài đường ở Nhật, trung tâm của sự ưu tiên là người đi bộ, xe đạp tránh người đi bộ, xe máy tránh xe đạp, ô tô tránh xe máy… Ở VN thì các bạn biết rồi đấy, còi to cho vượt, ưu tiên cao nhất là xe tải, xe buýt, rồi đến ô tô các loại, xong xe máy, xong xe đạp, rồi mới đến người đi bộ.

Lý giải của người Việt? mày không tránh ông, ông to hơn, mày thiệt, ông chả thiệt, xe ông càng xịn, tiền mày đền càng nhiều, đừng có dại động vào ông.

Lý giải của Nhật? Anh là người ngồi trong xe có khung thép, túi khí bảo vệ, khi xảy ra va chạm, anh là NGƯỜI thiệt hại ít nhất, còn người đi bộ không có gì che chắn bảo vệ, họ là NGƯỜI thiệt hại và có nguy cơ ảnh hưởng tới TÍNH MẠNG cao nhất, vậy nên họ phải được ưu tiên, đơn giản có thế thôi.

Tạm kết

Tàu Shinkansen có hơn tàu Thống Nhất không?

Tàu Shinkansen có hơn tàu Thống Nhất không?

Đấy, chung quy lại thì thực ra người Nhật chỉ hơn người Việt có mỗi cái khẩu trang thôi, những thứ còn lại chả có gì hơn. Tàu Shinkansen siêu tốc? Công nghiệp sản xuất công nghệ cao, chất lượng tốt như đồ Nhật? du lịch phát triển? cường quốc kinh tế? giao thông công cộng tiện lợi, an toàn? (hoặc công nghiệp tình dục, hạt nhân?)… chẳng phải, chỉ là cách nghĩ trước khi đeo cái khẩu trang lên mặt – để lo cho thân mình, hay lo cho cộng đồng, lo cho những người xung quanh.

Tuy vậy, để đeo được cái khẩu trang như người Nhật, có lẽ, người Việt sẽ mất vài trăm năm, hoặc không bao giờ cả…

Nhân chuyến đi Nhật tháng 04/2014.

Người khác thật sự nghĩ gì về bạn?

Có bao giờ bạn tự hỏi người khác thật sự nghĩ gì về bạn? Và liệu có bao giờ họ nói với bạn những gì họ thật sự nghĩ? Bạn sẽ làm gì với ‘sự thật’ và người nói ‘sự thật’ đấy?

Mình gần đây quan sát được một hiện tượng như thế này: một số người, trước mặt những người nổi tiếng hoặc tương đối có tiếng tỏ ra rất vồn vã, vui vẻ, thân thiện, thần tượng, khen hết cái này đến cái kia. Rồi sau đó, khi mình cafe hoặc có dịp nói chuyện với họ, tình cờ nhắc đến người ‘tương đối nổi tiếng đó’ thì họ nói ‘thực ra thì bà A chỉ giỏi kiếm tiền, giỏi chuyên môn, chứ chăm sóc gia đình con cái vụng về lắm, chẳng biết gì, nấu nướng ăn chẳng ra làm sao’ hoặc ‘thực ra thì anh B cũng chẳng giỏi lắm đâu, chỉ là làm lâu ở công ty lớn, vị trí cao thì mọi người nghĩ là giỏi thôi, tôi nói chuyện một vài lần thấy đầu óc cũng bình thường’ – hoặc ‘tớ thấy đồng chí C may vãi, ăn nói chẳng có gì, tài năng chẳng có gì – vậy mà lại được như này nọ, lọ chai…” vân vân và vân vân.

Hồi đầu mình cũng ớ ra một lúc. Vẫn biết, đặc tính tự nhiên của con người là muốn nói xấu người khác kiểu vô thưởng vô phạt (gossip) nhưng mình thấy tương đối lạ. Rồi giật mình tự nhận thấy thỉnh thoảng mình cũng có xu hướng ‘nói xấu’ như vậy, mặc dù mình vẫn quý, vẫn chơi với bà A, anh B, đồng chí C – tất nhiên sau khi quan sát cái hiện tượng kia thì mình đã biết tự nhắc nhở bản thân, hạn chế ‘nói xấu’.

Khổ cái những cuộc nói xấu đó – nhắc lại là vô thưởng vô phạt, chỉ là tình cờ nhắc đến thôi – cứ thường xuyên diễn ra đối với hết người này đến người khác, dù là người ở ngành nào, nổi tiếng ít hay nhiều, dù trai hay gái, già hay trẻ. Tất cả đều bắt đầu với cụm từ ‘thực ra thì…’ – rất dễ dàng và đơn giản, rất tự nhiên bên một ly cafe hay cốc trà đá.

Ảnh

Mình nghĩ không nên trách ai trong trường hợp đó cả, kể cả người nói và người ‘được’ nhắc đến. Người nói là nhu cầu tự nhiên, tình cờ – ít ra họ cũng đang nói cái họ nghĩ – chỉ là không phải trực tiếp với người ‘được’ nhắc đến mà thôi. Người ‘được’ nhắc đến – cái này quan trọng – thì mình phải hiểu là nhân vô thập toàn – họ giỏi ở lĩnh vực A nhưng họ có thể rất bình thường ở lĩnh vực B, thậm chí kém ở mặt C.

Càng là ‘chuyên gia’ thì họ càng chú tâm vào một lĩnh vực họ thực sự am tường và đam mê (hy vọng thế) vậy thì làm sao họ có thể giỏi ở những thứ còn lại. Ngoài công việc còn gia đình, còn bạn bè, còn mối quan hệ xã hội… làm sao vừa lòng được tất cả. Những người được gọi là ‘may mắn’ mình không nghĩ là họ ‘may mắn’ – dù sao họ vẫn giỏi ở một lĩnh vực nào đó, có thể không phải là một lĩnh vực để bạn có thể gọi tên thành ‘chuyên gia’ nhưng họ giỏi, và nhờ thế họ có được vị trí, công việc, thu nhập hiện tại có thế thôi. Hoặc trường hợp khác, có thể trông họ vậy mà không phải vậy – có vẻ thành công, vui vẻ, hạnh phúc đấy, nhưng không phải thế. Có thể tất cả chỉ là nghe đồn vậy (rumor), chúng ta có phải là siêu nhân đâu.

Ở khía cạnh khác, liệu bạn là người ‘được’ nói xấu, có dám chấp nhận lắng nghe trực tiếp những lời đó không? Và liệu ai sẽ dám nói những điều ‘thực ra thì…’ đó cho bạn? Câu trả lời rất đơn giản là nên và rất nên chấp nhận những lời ‘nói xấu’ đó, còn chuyện từ ai thì không quan trọng vì bất cứ ai đủ can đảm, đủ quan tâm để vỗ vai mà nói với bạn ‘thực ra tôi thấy ông…’ thì đó đều xứng đáng là những người bạn tốt, tiềm năng thành bạn thân hoặc tri kỷ.

Thế nên thực ra thì thuốc đắng mới giã được tật, nếu đó là cái bạn đang muốn hoàn thiện thì hãy biết lắng nghe một cách kỹ càng, đừng chỉ nghe những lời khen ngợi tán dương. Và thực ra thì nếu có ai đó nói xấu bạn sau lưng, chưa hẳn đó đã là điều quá xấu, đừng ghét bỏ họ, họ chỉ đang tự thỏa mãn một nhu cầu rất bản năng, họ đang yếu kém ở đâu đó và họ muốn làm một người giỏi hơn, nổi tiếng hơn trở lên ‘yếu thế’ đi một chút để họ được ‘tự sướng’ mà thôi. Vô thưởng, vô phạt.

Thế nên thực ra thì chẳng có gì là ghê gớm cả.

PS: ngành truyền thông các agency rất hay ‘nói xấu’ nhau, ngành ICT cũng vậy :p

PS2: trong lúc tìm ảnh minh họa cho bài thì vớ được cái câu trong ảnh kia – thật ra đây cũng là thắc mắc của mình khi ngồi nghe các bạn gossip về người khác, mình rất tò mò không biết các bạn nói gì về mình. Có bạn nào nói thật với mình cái không nhỉ? :D

Làm thế nào để người khác nhớ về bạn chỉ trong 30 giây?

Câu trả lời là ĐỪNG.

Có một truyền thuyết được biến thể thành những câu chuyện 30 giây (30s) được truyền tụng trong rất nhiều giới.

Giới khởi nghiệp (startup) có câu chuyện thang máy, làm sao trong khi đi thang máy, bạn vô tình gặp một nhà đầu tư, họ hỏi bạn ‘anh đang kinh doanh cái gì?’ thì trong vòng 30s bạn nói được ngắn gọn, xúc tích nhất để cho nhà đầu tư đó hiểu và muốn tìm hiểu thêm để đầu tư cho bạn. Hoặc kế hoạch kinh doanh trên mảnh giấy ăn cũng là một thứ tương tự, toàn bộ ý tưởng kinh doanh của bạn sẽ chỉ gói gọn trong đó, cô đọng – để người khác có thể hiểu được.

Giới quảng cáo (marketing) thì ai cũng biết mỗi đoạn vi-đê-ô quảng cáo chỉ có 30s, thậm chí ngắn hơn. Giới truyền thông có tuyệt chiêu giới thiệu về bản thân, thương hiệu chỉ trong một que diêm. Đại loại, bạn đốt một que diêm lên, trước khi que diêm cháy hết, người ta phải biết được bạn là ai, thương hiệu của bạn là gì, khác biệt như thế nào.

nguồn: burnanenergyjournal.com

bạn có giới thiệu được bản thân mình một cách ấn tượng trước khi que diêm cháy hết?

Những bí kíp đó đúng, vì nếu không sẽ khó bán hàng, người ta không nhớ đến thương hiệu, sản phẩm dịch vụ của bạn, người ta không biết được tiềm năng của công ty bạn để mà đầu tư vân vân và vân vân.

Nhưng đấy là trong làm ăn kinh doanh, trong bán hàng, trong tiếp thị, trong truyền thông.

Sẽ thật là buồn nếu trong cuộc sống, ta tìm hiểu người khác chỉ trong có 30s, nhớ về họ cũng chỉ vẻn vẹn trong một đoạn văn nói dài 30s. Thật là buồn.

Có một câu chuyện nho nhỏ như thế này. Gần đây mình có tổ chức một chương trình kỷ niệm 10 năm ra trường cho lớp, háo hức lắm, vui lắm, mời cô giáo chủ nhiệm lớp 12 về tham dự – bao nhiêu kỷ niệm tuổi học trò ùa về, vui có buồn có. Những tưởng cô giáo sẽ điểm mặt chỉ tên từng đứa một – đứa nào cũng nghĩ thế, nhưng không phải vậy. Cô chỉ nhớ được lớp trưởng, nhớ một vài đứa cá biệt, còn lại cô chỉ mang máng.

Mình ớ ra mất một lúc.

Rồi bỗng hiểu ra, với tụi mình, cô là cô giáo chủ nhiệm duy nhất của lớp 12 năm ấy. Nhưng với cô, tụi mình chỉ là một lớp trong số hàng chục lớp của hàng chục năm cô đứng trên bục giảng. Vì thế, cô nhớ được một vài đứa, sau 10 năm đã là tốt lắm rồi.

Đấy, cả một năm lớp 12, ngày nào cũng gặp, tuần nào cũng gặp, biết rõ tính cách, lực học, hoàn cảnh từng đứa… vậy mà sau 10 năm, tất cả đều mờ nhạt đi.

nguồn: xunau.org

bạn bè, thày cô xưa.

Mình không nhớ hết tên bạn bè cấp 2, bạn bè cấp 1 thì càng không, chỉ nhớ hồi đó quậy, vui. Hai thằng bạn thân gần chết hồi cấp 2, bây giờ tụi nó ở đâu, làm gì chẳng biết. Nhớ nhà 1 thằng vì trên đường mình về quê, nhớ một thằng còn lại vì kỷ niệm lần về nhà nó – thấy nghèo, nghèo lắm, lần đầu ở tuổi đấy mình biết người ta có thể nghèo đến vậy (mà đã phải là nghèo nhất đâu). Thân vậy, vui buồn vậy, đáng nhớ vậy, mà cũng chỉ nhớ được có vậy!

Bây giờ nếu không có facebook – bạn nhớ được sinh nhật của bao nhiêu đứa bạn thân? và bao nhiêu người bạn trong friendlist?

Đừng gói gọn mình trong 30s khô cứng, đừng biến mọi cuộc gặp, mọi lần trò chuyện trở thành một cuộc bán hàng. Nếu cuộc đời chúng ta liên quan đến nhau, cần tới nhau, sẽ không phải là 30s, sẽ là 30 phút, 30 giờ, 30 ngày, 30 tháng, 30 năm, là một đời. Mình không tin bạn có thể làm người khác nhớ về bạn trong vẻn vẹn 30s, sớm hay muộn, bạn cũng sẽ bị lãng quên nếu bạn chẳng là gì với cuộc đời họ, thậm chí, nhiều khi có ‘là gì’ rồi, vẫn có thể bị lãng quên như thường.

Đừng chỉ là 30 giây. 

—————————–

PS: nếu bạn buộc phải “bán hàng trong 30s” – khi bạn chỉ có 30s, hãy đọc ở đây, từ một người anh đáng kính.

Chủ đề kỳ tới: Người ta thật sự nghĩ gì về bạn?

10 điều lầm tưởng về Thương Mại Điện Tử ở Việt Nam

(Top  10 myths about e-commerce in Vietnam)

I say when something sucks rather than sugarcoat it.

I say when something sucks rather than sugarcoat it. (Steve Jobs)

1. Chỉ công ty trong ngành IT/ICT mới làm TMĐT giỏi

Myth: Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa, khi thế giới chẳng ai biết thì về TMĐT thì các công ty IT/ICT là bá chủ lãnh địa. Ngày ấy, chẳng mấy ai biết setup server, chọc ngoáy php, đọt nét với ét quy eo, vậy nên không phải công ty IT, phần mềm, ICT thì ai? Chẳng có ai.

Nhưng đấy là chuyện ngày xưa. Ngày nảy ngày nay, người ta chỉ cần có 30 phút (như bizweb quảng cáo) là có thể có được một website bán hàng long lanh lộng lẫy. Thực tế, bây giờ là thời của những người làm Thương Mại giỏi biết tận dụng kênh Điện Tử – không phải ngược lại.

2. Hàng hóa có thể bán hoàn toàn nhờ kênh online

Myth: Đó là ước mơ to đẹp và đàng hoàng của những người làm TMĐT, rằng người mua hàng chỉ đọc mô tả sản phẩm hấp dẫn của bạn, xem ảnh nét căng bạn đầu tư cả studio bự tổ chảng để chụp là sẽ gật đầu cái rụp và quyết định bỏ tiền ra mua ngay.

Nhưng sự thật thì không phải thế, ít nhất là ở Việt Nam. Liệu bạn có chắc chắn rằng bạn chưa từng sờ vào, nhìn thấy, ngắm nghía món hàng bạn vừa mua online ở đâu đó rồi không? Nhất thiết phải có một dạng ‘tham khảo’ sản phẩm (reference) thật nào đó trước khi có quyết định mua online. Nếu mua giày dép quần áo, thường bạn yêu cầu mang vài ba mẫu đến rồi xem cụ thể, sau đó mới quyết định mua, đúng không? Mua một cái tivi, bạn đã nhìn thấy ở nhà bạn bè, hoặc đã ra tham khảo giá, tư vấn ở cửa hàng nào đó nhưng chưa ưng giá rồi về tìm trên mạng, đặt mua, đúng không?

Tâm lý người Việt vẫn là trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một sờ. Tâm lý học hiện đại cũng cũng cho chúng ta biết, khi người ta sờ vào một thứ gì đó thì mong muốn, tư tưởng sở hữu vật đó cũng sẽ tăng đột biến – đó là cách não hoạt động.

3. Gửi quá nhiều email marketing là không tốt

Myth: Có một luật bất thành văn đối với dân email marketing mũ trắng là mỗi tuần gửi không quá 1 email, phải chọn giờ vàng, ngày vàng, vân vân và vân vân.

Nhưng thực tế không phải vậy, đặc biệt khi bộ lọc spam của Google, Yahoo ngày càng tốt. Thực tế là mỗi người trung bình có thể nhận từ 30 đến 100 email quảng cáo từ các nguồn mà họ đã vô tình, hữu ý đăng ký (không tính spam). Họ có thể đọc hoặc không đọc những email đó, nhưng phần lớn không có thời gian xóa và phần lớn càng không report spam – họ đã đăng ký nhận mà.

Vậy nên nếu 2-3 ngày một lần bạn gửi email với nội dung mới, hay, hấp dẫn hoặc…lặp lại cho khách hàng thì cũng chẳng sao. Miễn là bạn quản lý được danh sách đó tốt: khách hàng có quyền từ chối, bạn có quyền gửi email mà bạn nghĩ là tốt cho Khách hàng.

4. Thanh toán CoD cực kỳ rủi ro vì đối thủ phá hoại

Myth: Nguy hiểm lắm, bây giờ tự dưng nó đặt 10 đơn hàng, mỗi đơn một góc thành phố, mỗi góc cách cửa hàng tới 10km mà nó cứ nhất quyết bắt mình chở hàng đến rồi mới thanh toán thì làm thế nào? Nghe có vẻ là một tình huống rất dễ xảy ra.

Nhưng xin thưa, chẳng có ai rảnh! Mình cũng là đối thủ cạnh tranh của rất nhiều cửa hàng, siêu thị khác mà mình thậm chí còn không có thời gian để vào xem website của họ hàng ngày, đừng nói đến chuyện rảnh rỗi đặt hàng phá hoại, bừa bãi.

Thế còn những kẻ rảnh rỗi thật thì sao? Đơn giản, bạn cần một danh sách đen, và trong nửa năm vừa rồi, danh sách đen đấy của bên mình cũng chỉ có 9 số điện thoại ‘phá hoại’; một đợt ‘công kích’ từ HCM, gọi điện đến thì nghe giọng rất lễ phép ‘anh ơi, thày giáo bên em bảo thực hành thì vào website bên anh để đặt hàng thử ạ, anh thông cảm giúp chúng em!’ – dễ thương vậy thì vô tư đi, thích là đằng khác.

Đơn hàng ‘hỏng’ phần lớn vì các lý do rất ‘thương mại’ khác chứ tỉ lệ đơn hỏng vì cố tình bị chơi xấu rất rất ít (sau bài này nhiều lên hay không thì chịu :D).

5. Bài quảng cáo không có hiệu quả gì cả (advertorial)

Myth: Người dùng bây giờ khôn bỏ xừ, nhìn mấy cái tiêu đề biết ngay bài quảng cáo, chẳng hiểu sao các ông cứ bỏ tiền để đăng bài, lại còn trong mục “Thông tin Khuyến Mãi” với “Tin Doanh nghiệp” nữa chứ, thời đại nào rồi mà còn…

Er… thời đại internet chứ thời đại gì? Internet cũng chỉ là một kênh truyền thông. Báo giấy có trang quảng cáo thì báo mạng cũng có trang quảng cáo, banner quảng cáo. Tại sao vẫn đăng vào đó? Ơ, thì vì nó vẫn còn hiệu quả nên đăng, các anh muốn bán cho tôi cái khác thì cứ nói toẹt là bán cái khác (bài PR hoặc gì gì đó) việc gì phải dìm hình thức truyền thông khác. Doanh nghiệp bỏ tiền túi của mình ra nên hiểu rất rõ kênh nào hiệu quả, kênh nào không, phù hợp ra sao. Có thể có nội dung không hấp dẫn, chứ kênh thì lúc nào chả hấp dẫn, biết dùng là được, có doanh số – tốt – là được.

6. Remarketing đắt hơn digital marketing thông thường

Myth: Ôi anh ơi, remarketing mới quá, mà em thấy có vẻ đắt hơn thông thường hay sao ấy, nghe công nghệ có vẻ phức tạp.

Sự thật remarketing là một công cụ đáng ra phải có từ rất lâu của dân TMĐT rồi – nhưng chắc tụi Google, Facebook ‘ém hàng’. Về lý thuyết, khách hàng đã vào đến website của mình rồi thì có nghĩa là họ có nhu cầu mua sắm cái gì đó trên website mình bán (trừ khi ham hố làm SEO, nhét cả ‘truyện sex’ vào website bán rau sạch online). Vậy thì bằng mọi giá phải ‘moi được tiền của họ’, remarketing là công cụ để theo chân khách hàng đến ‘chết’ (tức là khách hàng chịu bỏ tiền ra mua) hoặc đến khi mình mệt quá chết (tức là hết tiền quảng cáo).

Về mặt công nghệ, thời điểm này thiết lập remarketing có hơi phức tạp một chút. Nhưng về mặt giá thì không. Không có bên nào quy định bạn phải chi nhiều hơn cho remarketing – chỉ có điều, bạn nên chi nhiều hơn để mình được ưu tiên xuất hiện trên màn hình của khách hàng trong một khoảng thời gian hợp lý sau khi họ rời website mình. Bài toán ở đây là chi phí cơ hội thôi.

7. Như ở Mỹ, mua hàng online thường mất từ 3-5 ngày mới nhận được hàng

Myth: thường những người mua hàng online là cũng khá cấp tiến rồi nên họ chắc cũng hiểu mua hàng online ở Mỹ, Anh thời gian tiêu chuẩn chuyển hàng là 3-5 ngày, tiết kiệm chi phí cả đôi bên.

Sự thật? È!!!! Sai. Đây là Việt Nam, người ta sẵn sàng tranh thủ dừng xe máy ở ngõ gần nhà để mua mớ rau chợ cóc hơn là ngày nào cũng lọ mọ bò vào siêu thị, gửi xe, lấy giỏ, đi bộ lòng vòng vài trăm mét, lấy mớ rau, đợi tính tiền, trả giỏ, ra nhà xe, tìm vé, trả tiền, đi về. No – hell no!

Sự thật là khách hàng ở Việt nam, khi đã trải qua bao nhiêu bể ‘dâu tìm’ kiếm, đặt hàng, gõ thông tin cá nhân, làm thủ tục thanh toán online, thì bạn phải lao tới khách hàng càng nhanh càng tốt, vì tiền họ đã sẵn trong ví, và họ đã tìm được đồ ưng ý (mới chọn bạn). Vậy mà bạn để khách hàng đợi 2-3 ngày ư? Để khách hàng trong một phút rất tình cờ, bất ngờ, đi qua một cửa hàng gần nhà, nhìn thấy đúng món hàng đó, có thể đắt hơn một tẹo – tặc lưỡi, thôi mua luôn cho nhanh, ư? Hoặc bạn điên, hoặc bạn có quá nhiều tiền, hoặc bạn không tự kinh doanh mà chỉ đi làm thuê – bạn có thể giật mình được rồi :)

Rất nhiều cửa hàng nhỏ đã và đang làm CoD 30 phút nội thành, kể từ lúc đặt hàng, gọi điện hỏi mua. 30 phút!

8. So sánh giá rất dễ nên anh nào rẻ nhất chắc chắn thắng

Myth: giờ á, muốn biết giá cái gì, sợt một phát là ra, còn lâu mới bán giá đắt được.

Sự thật? Sự thật là người dùng rất lười, lười đến mức ‘không thèm sợt’, nếu – nếu bạn đã từng bán hàng cho họ, họ thấy hài lòng, và bạn đang là top of mind; nếu nữa – ngoài top of mind ra, bạn có thể là thứ 2, thứ 3… thứ 10 trong tâm trí khách hàng cũng chẳng sao. Vì nếu có sợt, khách hàng sẽ sợt theo danh sách đó.

Biết là anh A có xe hơi, anh B có SH, anh C có Lead rồi, trời thì đang mưa, chưa có ai đón vậy thì sẽ ưu tiên gọi từ A đến C, có dở hơi mới lang thang thất thểu đi tìm xe ôm, cùng lắm thì gọi taxi, mà cũng phải là hãng taxi quen, chứ bắt taxi dọc đường kinh bỏ đời! Nhể!

Bài học là hãy chen chân vào đầu khách hàng, đừng đưa giá ra dọa nhau.

9. Đơn hàng online không mấy khi quá 1 triệu

Myth: mua hàng online, biết đâu mà lần, tự dưng chuyển khoản vài ba triệu cho một ổng ở tít ngoài Hà Nội rồi ngồi đợi ổng chuyển hàng vào cho á, khiếp lắm! Mua mấy cái voucher 200k, mua đôi bốt, mua cái túi xách LV fake thì còn được, cùng lắm vài trăm ngàn.

Sự thật: là có khách hàng của mình đã thanh toán hơn trăm triệu, cho một đơn hàng, bằng hình thức thanh toán online (thẻ visa) xong sau đó ngồi đợi bên mình chuyển hàng cho – trong ngày :).

Sự thật là giá trị đơn hàng trung bình phụ thuộc vào đặc thù ngành chứ chẳng liên quan gì đến chuyện tâm lý mua hàng online. Đơn hàng giá trị trung bình của ngành điện máy là khoảng 6 triệu/đơn (online). Chấm hết.

10. Web phải đẹp, chuyên nghiệp mới bán được hàng

Myth: người dùng không thích sự lòe loẹt, lộn xộn, thiếu chuyên nghiệp, web phải đẹp như Amazon, eBay hoặc Apple thì người ta mới thích xem và mua hàng.

Sự thật: Bang! Deadly wrong. Thực tế nó đau đớn như thế này: ai cũng thích xem một website sạch đẹp, thông tin, điều hướng rõ ràng… nhưng khi quyết định mua hàng thì họ (người dùng ở Việt Nam ấy) lại thích website lộn xộn một tý, lòe loẹt một tí, nhiều thông tin một tí, phong phú, đa dạng một tí, mỗi thứ một tí.

Nó giống như việc ngày mùng 1 Tết đi ra ngoài đường ở Hà nội, mọi người cảm thấy dễ chịu, nhưng cùng lúc freak-out! Thích nó đông đúc, lộn xộn, bon chen một chút. Sạch quá cũng khiếp. Cửa hàng ăn, bẩn một tí, nhưng thấy đông đông người ngồi, lộn xộn cũng được, hơn là ở trung tâm thương mại lớn, nhà hàng to, sạch đẹp mà chả có ai ngồi (các bạn đi Times City chắc chắn sẽ thấy mấy quán kiểu này).

Sự thật là vậy, web sạch đẹp => tẻ nhạt. Mình biết một hệ thống web của một công ty đào tạo – nếu nói về chuẩn thiết kế web thì phải nói là dưới chuẩn trung bình, có khi được thiết kế từ thời mọi người vẫn còn dùng IE6. Nhưng doanh số cả năm của công ty đó được tính bằng tiền tỉ (trên 5 tỉ) và cũng nhờ kênh truyền thông online là chủ yếu, mà các kênh truyền thông online đều trỏ về hệ thống các trang web của công ty này. Đừng ngạc nhiên!

Web bán được hàng là web mà người dùng có thể tìm được thứ mà họ muốn, vào lúc mà họ muốn, và khi họ sẵn sàng trả tiền thì có hướng dẫn cụ thể, hấp dẫn để họ làm được việc đó (call-to-action). Thế thôi.

Bonus: Làm TMĐT tiết kiệm chi phí hơn so với làm truyền thống

Myth: làm TMĐT tiết kiệm chi phí bến bãi, kho hàng, showroom, tiết kiệm bảng biển, chung chi, chỉ cần mỗi cái website, bỏ ra ít tiền quảng cáo, có người nhận đơn, có người giao hàng – xong. Rẻ điên luôn!

Sự thật: cho đến thời điểm này, tại tất cả các đơn vị mà mình làm TMĐT thì chưa có đơn vị nào có chi phí ‘rẻ’ cả – hay tại mình có tẹo máu marketing nên quen tiêu nhiều? Xin thưa không. Chi phí cho 1 website bán hàng online đúng là thấp hơn so với một cửa hàng bình thường thật. Nhưng (cái nhưng này mới quan trọng) tỉ lệ chi phí/doanh số, lợi nhuận của TMĐT luôn cao hơn so với thương mại truyền thống. Một số anh làm to, doanh số triệu đô mà vẫn lỗ – các bạn cũng biết cả rồi.

Vậy tại sao vẫn lao vào TMĐT? Sự thật với một số người nó là kênh kinh doanh tốt – dựa trên vốn, kinh nghiệm, nguồn lực họ có và quy mô họ mong muốn. Một số hiểu đây là kênh truyền thông tốt, vì khách hàng online, mình cũng phải online và cho khách hàng lựa chọn mua hàng online. Làm TMĐT không khó, nhưng chưa bao giờ dễ – hãy đặt cho mình những kỳ vọng hợp lý khi bắt tay vào với nó.

Đây là câu chuyện ở Việt Nam, thời điểm này. Năm hoặc mười năm nữa có thể khác nhưng bây giờ là vậy. Bài viết là kinh nghiệm, hiểu biết và nhận định cá nhân. Người đọc có quyền góp ý, mình có quyền tiếp nhận, phản hồi, hoặc không.

(Vui lòng trích dẫn nguồn The Laton’s blog nếu bạn thấy nó hữu ích và đăng lại ở đâu đó, ping back wordpress thì càng tốt).

Kịch bản chữa cháy cho Oppo

Thật ra vụ khủng hoảng bảo hành Oppo mà báo chí đang bắt đầu ầm ĩ có thể chữa khá là dễ dàng, nhưng có lẽ do sản phẩm mới vào thị trường, đội ngũ mới tập hợp (ở VN) nên ứng biến hơi chậm. Một số nhận định cá nhân và kịch bản gợi ý cho Oppo:

-          Mức độ khủng hoảng: rất nhẹ, còn đang ở giai đoạn ‘ủ bệnh’

-          Khả năng ‘cháy’ lan: ít nhưng không phải không có

-          Hậu quả khủng hoảng lớn nếu cháy lan: có thể mất cơ hội thị phần ở VN

-          Thời gian xử lý: tối đa 03 ngày

điện thoại Oppo mới vào VN

điện thoại Oppo mới vào VN

1.     Tại sao mức độ khủng hoảng vẫn nhẹ?

Đơn giản là toàn bộ sự việc mới xảy ra khoanh vùng trong

-          01 chi nhánh bảo hành MỚI,

-          với 01 khách hàng cụ thể,

-          01 sản phẩm cụ thể

-          với số lượng nhân viên liên quan cụ thể: 03 người, 1 trưởng chi nhánh bảo hành gì đó, 1 nhân viên tiếp nhận, 1 nhân viên kỹ thuật, cùng lắm thêm 1 ông tự-xưng là giám đốc bán hàng Oppo, sau đó hóa ra là GĐ bán hàng miền Bắc.

Nhẹ vì tất cả những nhân viên kia đều có thể xử lý kỷ luật, đuổi việc nếu thật sự làm sai với KH. Nhẹ vì chi nhánh MỚI, hoàn toàn có thể xin lỗi KH do mới thành lập nên quy trình, nhân viên chưa được đào tạo kỹ càng, dễ mắc lỗi, mong KH lượng thứ.

Nhẹ vì tính ra giá trị sp cùng lắm là 10tr (tham khảo danh sách các mẫu điện thoại Oppo đang phân phối trên thị trường tại đây). Toàn bộ sự việc đưa lên truyền thông mới chỉ có đúng mỗi chuyện bảo hành cái điện thoại này của anh KH này.

Vụ này chắc khoai nhất là khoản tiền liên quan tới SIM của KH đang nghi là nhân viên kỹ thuật lấy và download game, nhắn tin lừa đảo nạp tiền…

2.     Khả năng cháy lan ít

Vì nó chỉ gọn có thế, 01 sản phẩm. Không cháy được sang chất lượng vì thật sự chất lượng của Oppo đã được chứng minh ở các thị trường khác, không phải là mới xuất hiện trên thế giới. Chuyện bảo hành sản phẩm là chuyện hết sức bình thường – Apple khi ra iPhone 4 cũng phải thu hồi về tới 2% tổng lượng điện thoại bán ra, chỉ vì cái ăng-ten chết tiệt mà lúc đầu Steve Jobs nhất quyết không nhận lỗi. Riêng với case xử lý khủng hoảng lỗi ăng-ten của Steve đã trở thành 1 bài học kinh điển cho giới xử lý khủng hoảng truyền thông – xử lý không khéo là chết. Nhưng Steve ở trong một tình huống khác, vị thế khác.

3.     Nguy cơ khủng hoảng lớn

Không phải là không có, đặc biệt nếu có động cơ khác hơn là động cơ kinh doanh vào cuộc. Đến thời điểm này điện thoại Oppo vẫn đang được người dùng tiếp nhận theo hướng “điện thoại trẻ, hiện đại, phong cách Tây/Hàn Quốc”. Nếu có một nhóm lợi ích lợi dụng vụ này để sử dụng chiêu “bài trừ” thì Oppo sẽ nguy lớn. Chỉ có điều mình nghĩ Oppo trước khi vào VN cũng tính bài toán này rồi nên sẽ có cách hóa giải. Cùng lắm mất khoảng 30% mục tiêu doanh số. Mình không muốn các nhóm đó khai thác điểm này nên không nói rõ ở đây.

4.     Thời gian xử lý chỉ cần khoảng 03 ngày.

Một số việc Oppo đã làm sai:

-          Chi nhánh bảo hành khi phát sinh vấn đề không-giải-quyết-được của KH, KH không hài lòng, không báo lên cấp cao hơn để xử lý ngay.

-          Để cho NHÂN VIÊN tiếp chuyện báo giới, truyền thông. Gì chứ các ông nhà báo, phóng viên truyền hình mà ‘quay’ thì đến quản lý còn phải toát mồ hôi chứ đừng nói là Nhân viên.

nhân viên Oppo trả lời báo chí - ngồi như thế này bị 'quay' cho chóng mặt là cái chắc

nhân viên Oppo trả lời báo chí – ngồi như thế này bị ‘quay’ cho chóng mặt là cái chắc

Nhìn vào chiến thuật truyền thông rất tốt của Oppo, mình không nghĩ team lại để xảy ra những tình huống như thế này. Lý do để lý giải có thể: thông tin từ dưới lên không thông suốt, bộ máy quy trình cồng kềnh, thời gian xử lý lâu.

Để xử lý vụ này, Oppo chỉ cần làm một số động tác (không đến 3 ngày):

-          Mời KH đến, lập biên bản sự việc, yêu cầu nhân viên liên quan ký xác nhận, KH xác nhận, nhất quyết phải có mặt của quản lý cao hơn những quản lý đã xuất hiện tại Chi nhánh bảo hành.

-          Xin lỗi KH (dù gì đi nữa). Nếu thông tin KH phản ánh đúng về lỗi sản phẩm, tốt nhất đổi cho KH sản phẩm mới (tất nhiên không phải đổi theo kiểu thôi anh cầm điện thoại mới rồi ‘trật tự’ cho em nhờ).

-          Cam kết sẽ làm phối hợp với cơ quan chức năng và nhà mạng để cung cấp thông tin, phối hợp điều tra làm rõ vụ mất SIM của KH. Như vậy nguy cơ ‘dọa’ đưa Công An vào cuộc cũng bị dập tắt luôn, thậm chí ngược lại, tác dụng tốt.

-          Sau khi xử lý sự việc, gửi công văn tới một số đơn vị đã đưa tin (Kênh 14, GenK, Soha, ANTV…) yêu cầu đính chính thông tin. Thậm chí có thể kiện Kênh14 vì giật tít “chất lượng sản phẩm…” trong khi ANTV chỉ đưa thông tin về chất lượng dịch vụ bảo hành và đặt câu hỏi về chất lượng.

Về cơ bản vụ này khá… dễ, trừ một số nguy cơ tiềm ẩn thì Oppo sẽ phải tự ‘canh chừng’. Mình ít có cơ hội xử lý khủng hoảng nên đi làm kịch bản hộ thế này cho đỡ… buồn. Vì KH của mình có vấn đề phát là yêu cầu xử lý luôn, khách hàng chỉ kịp phàn nàn vài câu sau đó đã thấy mình cười vui vẻ bước ra khỏi trung tâm bảo hành – nhiều vụ vui hơn chuyện một cái điện thoại hỏng mang đi bảo hành nhiều.

Thật ra đối với những ‘khủng hoảng’ xuất phát từ KH thì chuyện networking của KH to đến đâu là chuyện quyết định chính. Như trường hợp này là bác kia có quan hệ với nhà VCC và ANTV :D

Còn một phát nữa, nếu chỉ có báo chí lá cải vào cuộc thì vụ này chẳng ảnh hưởng nhiều đến Oppo, kể cả trong trường hợp team Oppo ‘im lặng’ – đã bảo chuyện bảo hành sản phẩm là chuyện hết sức bình thường mà!

Update: Sau khi viết xong bài này thì đọc được tin GĐ Truyền thông đã bay ra HN gặp KH, 1 like – nhưng thông tin vẫn đang truyền trên mạng xã hội theo hướng không có lợi cho Oppo.

Ngày tàn của Xích lô đã đến.

Mở Google News sau khi tìm từ khóa “news worth reading” mà không tìm được kết quả nào khả dĩ thì thấy bài đăng trên TTRWeekly Hanoi’s rickshaw fall by the wayside. 

Cái tít bài phải đặt là “Rickshaw Hanoi – The Fallen” mới phải, nghe cho nó hoành tráng. Đọc cái tin thì hơi thấy buồn buồn chút thôi. Chính thức được ngồi Xích lô có lẽ là lâu lắm rồi, hơn chục năm trước lên thi tốt Tin tiếc trên Hà Nội, đi Xích lô từ rạp Khăn Quàng Đỏ ra Lăng Bác để viếc – 3 chú cháu anh em ngồi chen chúc trên 1 cái Xích lô nhỏ. Hết.

Xích lô Hà Nội xưa

Xích lô xưa

Thời gần đây hơn, hình ảnh Xích lô trong đầu mình là mấy cái đám hỏi của người-Hà-Nội, thấy cũng hay. Hình ảnh khác là thỉnh thoảng khi mình đang chen chúc xe máy trên khu bờ hồ, Nguyễn Hữu Huân thì leng keng đằng trước, đằng sau, khoảng chục chiếc Xích lô với chục bạn người Hàn, người Trung, kẻ bịt khẩu trang, người cầm iPad, máy ảnh, đeo kính bấm bấm, chụp chụp.

Xích lô – hay cyclo – đã từng một thời là dấu ấn của Hà Nội thì phải. Mà giờ đây lặng lẽ ra đi. Con số 1 triệu lượt hành khách sử dụng xe điện chắc chắn còn tăng. Mình cũng đã đưa vào check-list sẽ phải đi xe điện lượn lờ Hà Nội rồi. Nếu là một quyết định hành chính, ụp một phát cấm tiệt Xích lô đi thì chắc chắn các nhà-văn-hóa, nhà Hà nội học, những người yêu Hà Nội này kia sẽ nhảy vào, gầm gừ, xâu xé, tranh cãi, than khóc, thảm thiết lắm.

Nhưng thay vì thế, một chiến lược thông minh hơn.

Về mọi mặt, đều cạnh tranh hơn, chính thống hơn. Xe điện. Chạy năng lượng sạch, tuyến cố định, thông tin rõ ràng, có điểm dừng điểm đỗ, giá – chắc rẻ, giả sử có nhỉnh hơn Xích lô chút cũng chẳng sao. Tây nhìn vào thì hiểu ngay vấn đề, đây là cái xe điện, chở người, giống như ở các sân bay họ vẫn thấy hoặc một số thành phố du lịch lớn. Xe lại chở được nhiều người cùng lúc, không gây ồn, không tạo khói, bụi… Thắng thế hoàn toàn so với Xích lô. Đến giờ, Xích lô chắc chỉ còn giá trị (một chút thôi) về văn hóa. Những người đạp xích lô rồi cũng chẳng còn kiếm đủ miếng cơm, tự khắc lui khỏi ‘thị trường’ thôi, chuyển sang lái xe điện được thì tốt, vì họ sẵn thông tin, bản đồ trong đầu.

Xe điện đón dâu

Xe điện đón dâu

Bây giờ chỉ cần một bản báo cáo thành tích chốt hạ kèm theo kiến nghị dẹp hẳn Xích lô là xong (nếu cần, chứ thực ra đằng nào chả vậy). Viết linh tinh vậy thôi, ai chưa đi Xích lô và không đi Xích lô chắc chẳng cần quan tâm, một case cho mình về điều hành quản lý đô thị & truyền thông.

http://www.ttrweekly.com/site/2014/02/hanois-rickshaw-fall-by-the-wayside/

Chim nhỏ sánh vai cùng năm châu rồi!

Ước muốn sánh vai cùng các cường quốc năm châu của Cụ Hồ vậy là đã thỏa nguyện, thậm chí vượt trên mong đợi. Cụ chỉ mong sánh vai cùng các cường quốc. Điều mà Flappy Bird làm được là vượt lên trên cả các cường quốc đó. Đứng đầu bảng xếp hạng tại 110 quốc gia, trên Google Play Store và Apple Appstore. Đâu có nhiều ứng dụng làm được điều đó nếu không muốn nói là chưa ứng dụng nào làm được điều đó, trong một khoảng thời gian ngắn, 23 ngày (tất nhiên không phải Flappy Bird mới được đưa lên trong 23 ngày qua).

Ảnh

Truyền thông khắp thế giới nói về Flappy Bird, một con chim nhỏ, đơn độc, vẫy cánh nhờ những cú chạm màn hình tap-tap. Tin cụ Giáp mất cũng chỉ được đưa lẻ tẻ trên một số báo ‘đối ngoại’, một số báo đã từng xuất hiện mặt cụ như ở Cuba hoặc tạp chí Thời Đại. Flappy Bird thì không như thế – già trẻ, gái trai, trang tin lớn nhỏ, trang địa phương, toàn cầu, internet, mạng xã hội, vlogger, blogger, chuyên gia kinh tế, nhà Trắng, phó Thủ Tướng… tất thảy đều nhắc đến.

Mà nói về ước muốn của Cụ Hồ là không ngoa đâu, vì mình đã từng – giống như rất nhiều bạn đi công tác, du học ở nước ngoài – được nghe rất nhiều lần bạn bè quốc tế hỏi ‘thế Việt Nam hết chiến tranh chưa? Bắc Nam chúng mày, là hai quốc gia, thể chế khác nhau đúng không?…”. Để rồi cùng méo mặt – như ai – giải thích tụi tao hết chiến tranh rồi, Bắc Nam ‘sum họp’ rồi. Và như thế, vào cái thời đó, 1954 hay 1975, mình không tin đó là những câu chuyện ‘chấn động địa cầu’ – chấn động giới chính trị thì nghe hợp lý hơn.

Còn Flappy Bird thì rung chuyển – thế giới mạng – một thế giới rộng lớn đến khủng khiếp – và không có biên giới, không có kiểm soát hay ngăn chặn thông tin. Tất cả đều đưa tin, CNN, BBC, Youtube, LinkedIn, Facebook, báo đài trong nước, báo lớn báo nhỏ, eBay, Mashable, Tech… báo nào, mạng nào chưa nhắc đến Flappy Bird chắc chắn là đang thụt lùi so với thế giới.

Ảnh

Flappy Bird tạm lắng xuống nhưng có làn sóng ăn theo đang nổi lên, rồi đến cuối năm khi người ta tổng kết, một lần nữa Flappy Bird lại được nhắc lại. Nhưng quan trọng hơn cả, đối với thế giới, họ sẽ nhìn nhận Việt Nam khác đi rất nhiều. Logic đơn giản, nếu còn đang chiến tranh, đang đói nghèo thì làm sao có thể lập trình được ứng dụng gây sốt toàn thế giới như vậy. Cũng phải có một môi trường nào đó, một sự ổn định nào đó chứ. Từ khóa Việt Nam chắc chắn sẽ được tìm nhiều hơn trên Google. Nghe ClassicFM thấy có đoạn quảng cáo đã nhắc đến Vịnh Hạ Long kèm từ khóa Việt Nam và một vài địa điểm khác ở Tây Ban Nha – tức là đã xuất hiện trên bản đồ rồi.

Sánh vai rồi, thậm chí vượt lên rồi – nhưng là một – là đơn lẻ. Câu hỏi tiếp theo sẽ là “rồi sao nữa/now what?” – câu này chắc chính tác giả game cũng không trả lời được. Có một điều kỳ lạ, hoàn toàn, trong suốt quá trình tồn tại của Flappy Bird, mình không hề đọc được bất cứ một thông tin ‘ném đá’ nào về game này, ngược lại, đọc được rất nhiều thông tin ‘xin đừng ném đá nữa’ hoặc ‘người Việt thật xấu tính’ hoặc ‘người Việt cần đoàn kết lại’. Hay bộ lọc thông tin của mình tốt quá?

Cộng Đồng Mạng: “Tôi thích bị dắt mũi”

Phải rất khó khăn tôi mới hẹn gặp được anh Cộng Đồng Mạng trong một chiều mùa đông Hà Nội nắng nhẹ, ở một quán cà phê sang trọng bậc nhất Hà Thành.

- Chào anh!

- Vâng, chào chị.

- Anh có hay ngồi quán này không?

- Thường xuyên chứ, tôi gần như ngày nào cũng phải ngồi với anh Cải và cô A – cứ nhằng nhẵng suốt ngày, thành ra quen thân.

- Anh Cải với chị A?

- Anh Đạo-Văn-Lá-Cải với chị Vũ-Thị-Pi-A. Mà tôi có ba mươi phút thôi đấy, bận lắm, chị hỏi gì hỏi nhanh – à, gọi là cô đi, trông cũng trẻ, cũng xinh.

- Vâng, em tưởng ai, em cũng quen hai người ấy. Nghe nói dạo này anh “đắt sô” lắm, đi đâu cũng thấy người ta trích dẫn lời anh nói, anh hắt xì một cái cũng bao người biết, sâu bít khiếp anh còn hơn cả các bầu bự gạo cội?

- Thời thế mà. Ngày xưa thì người ta thích trích dẫn, hỏi ý kiến chỗ bên anh Chí (nhà báo Nguyễn Chí), bác Ô (biên tập phát thanh Đặng Ra Đi Ô) với cụ Vi (cựu phóng viên thời sự Lưu Ti Vi), mà giờ các anh các bác ấy già rồi, chậm nên tụt hậu. Với lại tôi nghĩ các ngài ấy điềm đạm quá, chỉn chu quá. Tôi thì khác, thích lên là tôi tức giận, phẫn nộ, thích lên là tôi xôn xao, tôi tò mò, tôi soi, tán thưởng, thích – nhìn chung, yêu ghét rõ ràng, nên người ta thích, gọi là thẳng tính, khái tính ấy.

- Cá tính? Ý anh là cá tính?

- Ừ, đúng rồi, cá tính, người ta thích thế mà. Ngày xưa tôi khổ lắm, chỉ lang thang ngoài đầu đường xó chợ, không bao giờ biết những chốn sang trọng lịch sự thế này đâu, dân gọi tôi là Vỉa Hè. Xong rồi đùng cái anh Nét xuất hiện cưu mang, lại được anh Phây Búc đào tạo cho mấy đường cơ bản, vậy là tôi nổi. Giờ cô ca sĩ nào hát không hay nhưng muốn nổi tiếng đều phải tìm đến tôi hết, diễn viên, người mẫu cần đắt sô? Chuyện quá đơn giản, tôi hô một phát là xong.

- Ngày xưa anh lang thang, người ta gọi anh là Vỉa Hè đã đành, bây giờ đài báo trích dẫn phát ngôn, hành động của anh nhiều, sao anh không làm quách luôn nhà báo cho nhanh nhỉ?

- Cô nói thế lại chẳng hiểu gì về báo chí, chết thật, phóng viên gì mà. Tôi hỏi cô, bây giờ giữa hai cái tít “Cộng Đồng Mạng ngất ngây trước giọng hát của thí sinh Việt Nam Ai Đồ” với “Ngạc nhiên với tài năng của X-phác-tơ” do anh nhà-báo hẳn hoi Nguyễn Văn Chí viết, thì tít nào người ta đọc nhiều hơn? Người ta tin hơn? Ông Chí bây giờ lỗi thời rồi, mấy ai tin ông ấy nữa, ông Vi ông Ô cũng vậy cả thôi, cứ ra rả suốt ngày ai tin, vậy nên tôi chẳng cần chức danh “nhà báo” làm gì cho nó… mất uy tín!

- Anh nói thế, chạnh lòng quá.

- Tôi bảo, sau hôm nay, cô cứ đưa tên tôi vào tít đi, thế nào viu cũng cao, nhuận cũng tốt, coi như đền bù cho vụ chạnh lòng.

- Vâng, em sẽ thử. Hỏi sang cá nhân nhá, anh thích môn thể thao nào?

- Dắt mũi bò.

- Dắt-mũi-bò?

- Cô không biết thôi, đây là một môn thể thao đầy chất nghệ thuật, người bị dắt cũng là một nghệ sĩ đấy. Môn này chia hai đội: đội Dắt Mũi và đội Bị Dắt Mũi. Làm sao trong trận đấu, đội này dắt được đội kia về đích của mình thì thắng, không dẫn được thì thua.

Mà tôi khôn lắm, không phải ai cũng… dắt được tôi, đặc biệt là mấy ông khốt ta bít. Dốt. Lúc dắt người ta, người ta đã bị bịt mắt rồi, có nhìn thấy gì đâu, vậy thì phải biết rót lời đường mật vào tai để mà lừa người ta, muốn thắng phải lắt léo, đằng này lại cứ thẳng đuồn đuột, chưa nói đã biết tỏng rồi. Lần nào tôi cũng thắng mấy cha ấy.

- Thế anh hay thua ai?

- À, thì đấy, mấy đứa chơi thân với tôi, thằng Cải với cái A, thỉnh thoảng tôi cũng hay thua cả bọn thằng Trâu với thằng Phím.

- Ý anh là anh Trẻ Trâu và anh Hùng Bàn Phím?

- Đúng rồi, tụi nó khỏe, nhiều khi mình biết nó lừa mình đi hướng này, mình đi sang hướng khác tránh ra rồi nhưng vẫn bị tụi nó kéo lại, chúng nó dồn dập, hung hãn lắm, tôi đành chịu.

- Thế sao anh vẫn chơi?

- Ô hay cô này, nó giống như bóng đá, lúc thắng lúc thua, quan trọng là mình thích chơi thôi, mà tôi thì thích bị dắt mũi, tôi thấy nó trí tuệ và hay ho hơn là đi dắt mũi người khác nhiều. Phải rất tinh tế mới có thể thắng được người ta trong tư thế bị dắt mũi, nên chỉ cần lâu lâu thắng một lần là tôi thấy hạnh phúc lắm rồi.

- Anh nói làm em cũng muốn thử quá, nhưng em chắc chỉ dám ở đội Dắt Mũi thôi, em sợ bị dắt mũi lắm.

- Thì thế, phải ai cũng chơi được đâu.

- Vâng, tiếp ạ, anh thích màu gì?

- Cô thấy bộ đồ tôi đang mặc trên người không?

- Có ạ, bộ đồ rất ấn tượng, em định hỏi anh mãi nãy giờ, dọc từ trên xuống chia làm hai nửa, một nửa tuyền là hồng, một nửa tuyền là xám, cả cái kính anh đang đeo cũng một mắt hồng, một mắt xám?

- Chính xác là tôi thích cả hai màu Hồng và Xám.

- Nhưng hai màu này đối nghịch nhau mà?

- Tôi bảo rồi, tôi được cái yêu ghét rõ ràng, hồng đại diện cho những gì tôi thích, xám đại diện cho những gì tôi ghét. Đã thích thì tôi sẽ ngồi và tự tưởng tượng ra tất cả những thứ đó đều màu hồng hết, vui lắm. Còn ngược lại, đã ghét thì xám hết, xịt hết.

Tất nhiên thỉnh thoảng cũng có sự thay đổi giữa hai màu. Ví như mấy hôm trước, cô biết vụ một anh xăm trổ cầm kéo đâm một bà trung niên giữa phố, xong rồi có một bà cụ tóc bạc ra can ngăn không? Đấy, hôm đầu tôi nghe tin ấy – tôi ghét mấy thằng xăm trổ lung tung bạo lực lắm, thế là tôi cho nó xám, cho nó xịt chết thôi, tôi bảo thằng này đang đuổi đánh mẹ nó. Thật ra lúc ấy bà ấy kêu cái gì tôi cũng không nhớ chính xác nhưng mà chả sao, tôi ghét, vậy là tôi bảo với mọi người, mẹ nó vừa chạy vừa rên siết “con ơi đừng đánh mẹ nữa!“. Vậy là trên oép người ta nhảy vào, thi nhau chửi, rủa, có ông mạnh mồm bảo “xã hội băng hoại đạo đức rồi”, mình sướng cô ạ, ai bảo xăm trổ làm gì. Đấy là Xám.

Rồi cái hôm sau, trúng quả lớn, tôi thấy xuôi xuôi, nên nghĩ lại, bảo với mọi người, không phải thế đâu, thật ra là anh này chỉ đang bảo vệ bà nội tóc trắng, vì cái bà mặc đồng phục học sinh kia là bà bán hàng rong mà dám nạt nộ chửi láo bà nội anh ấy. Còn bình thường anh ấy ở phường hiền khô, không gây gổ với ai bao giờ.

Được cái người ta cũng tin tôi, lại thêm thằng Phím với thằng Trâu cũng nhảy vào nói đỡ, thế là vụ ấy gọn, huề cả làng. Đấy gọi là Hồng.

Thật ra mình làm gì thì làm, nói gì thì nói, quan trọng nhất là phải làm sao để người ta tin mình cô ạ.

- Anh này, đấy có phải là một hiệp dắt mũi không?

- Ơ, cô này thế mà khá, vậy mà bảo chưa chơi trò này bao giờ. Chuẩn đấy, dắt mũi chuẩn luôn. Trận này hòa, một đều.

- Và anh vẫn ở đội Bị Dắt Mũi.

- Tôi thấy cô có tiềm năng thành ngôi sao trò này đấy, tinh tế và rất nhạy bén trong việc nhận định tình huống. Cô mà chơi thế nào cũng giỏi, tôi thì nghiện rồi, ngày nào mà không chơi, cảm thấy bứt rứt khó chịu trong người lắm.

- Anh ơi, em cảm ơn anh đã dành thời gian cho buổi phỏng vấn hôm nay, em xin phép mời anh cốc cà phê này được không nhá?

- Được, cô cứ tự nhiên. Mà này, tôi thấy thích cô rồi đấy. Hay mai tôi lăng xê cô phát nhỉ? Yên tâm, tôi làm miễn phí, chỉ cần chạy tít “Cộng Đồng Mạng bỗng dưng phát sốt vì phóng viên báo Đẹp Online” là cô nổi như cồn ngay.

- Dạ thôi ạ, em không quen nổi tiếng đâu ạ, cứ thỉnh thoảng viết lách phỏng vấn những người như anh là vui rồi.

- Ừ, thế thì tùy, mà có số tôi rồi, lúc nào cần cứ gọi, tôi đã nói thích là thích.

- Vâng, em chào anh.

Vừa lúc tôi đứng dậy thì thấy Cải và A xuất hiện, nhưng tôi tránh, cũng đang có việc gấp phải đi. Lúc tính tiền chợt nghe loáng thoáng mấy em thu ngân kháo chuyện “này, nghe gì chưa? Mấy hôm nay (anh) Mạng lại đang đang soi lịch của ngân hàng đấy, tự nhiên thành nổi tiếng, cái gì mà Hồ Gươm với rùa gặm kiếm lặn mất ấy’.

Tôi tự nhủ, không biết bao giờ mình mới nổi tiếng thế nhỉ, nói gì, làm gì, thích gì người ta cũng tin và tán thưởng theo, nể thật…

Phóng viên Quần Đùi (Kiêm cộng tác viên của tờ Daily Dog)

logo-dep-online

Bài đăng 22/01/2014 trong series Người Việt @ Xấu Xí – báo Đẹp Online

VIDEO NHẠC VIỆT HƠN 30 TRIỆU LƯỢT XEM?

Này thì digital marketing, này thì youtube viral, này thì vlog, này thì pi-a!

Trong khi các “siêu nhân” online marketing è cổ, vắt sức vắt lực, nghĩ ngợi đủ trò, nghiên cứu đủ mánh, học hành tá lả tơi bời để đẩy một video nào đó lên vài ngàn lượt view. Nhỡ may lên được trên 50 ngàn đã là giỏi lắm rồi, hét giá 50-100tr cho một phi vụ. Còn lên trên 500 ngàn lượt xem – siêu sao internet Việt luôn! Đắt sô, báo đài tung hê hiện tượng vlogger, các hãng nhào vào book show mà còn thẳng thừng từ chối.

Xem video Nyan Cat trong 10 tiếng liên tục

Xem video Nyan Cat trong 10 tiếng liên tục

Nhưng ít ai biết khán giả của youtube còn một lực lượng khác hùng hậu hơn, ‘điên cuồng’ hơn và ngôi sao của những khán giả ấy cũng rất khác với những gì báo chí (chủ yếu báo mạng) thường nhắc đến.

Nếu bạn có con nhỏ, nếu bạn có smartphone hoặc ipad, hoặc laptop có internet – 99% bạn sẽ biết tới những siêu sao này. Lượng fan ‘cuồng’ chính là những nhóc tì 2-5 tuổi. Mục đích của cha mẹ? Hoặc dỗ con khóc, hoặc đang cho con ăn, hoặc “vất đấy cho nó chơi để tranh thủ làm việc khác”.

Những video này có sức hút cực kỳ tự nhiên đối với trẻ con, và đã xem thì replay ít nhất 3 lần, nhiều có thể cả chục lần/ngày. Vậy nên không cần ‘nghiệp vụ’, không cần ‘cheat’, ‘hack’, không cần ‘bí kíp’, ‘tuyệt chiêu’ khủng khiếp, những video này vẫn có lượt xem đáng nể.

Giới thiệu đến các “chuyên gia” một vài các video tiêu biểu (đã loại ra rất nhiều video làng nhàng lượt xem dưới 2 triệu).

Top video Vietnam – xem nhiều nhất trên Youtube

Các chuyên gia nghĩ gì nhỉ?

TÙ BAO NHIÊU LÂU THÌ ĐỦ?

Tống người ta vào tù để làm gì? Cải tạo, thay đổi? Trả giá, trừng phạt? Hay để tránh tiếp tục làm phiền xã hội (chung thân)… Thời gian gần đây có rất nhiều ‘án’ được đưa lên MXH, truyền thông đại chúng. Mình thì thắc mắc, tống những người đó vào tù để làm gì?

Nếu để cải tạo thay đổi.

Liệu sau 1 năm, 5 năm, 10 năm, khi ra tù cán bộ kia có tiếp tục ‘tổ chức đưa người qua biên giới trái phép nữa không’?

Liệu cô gái 25 tuổi bắt cóc trẻ sơ sinh, sau 10 năm ngồi tù có tiếp tục bắt cóc trẻ con nữa không – trong trường hợp và hoàn cảnh cụ thể của cô?

Liệu con người lừa đảo vài nghìn tỉ dưới bóng ngân hàng kia có tiếp tục làm thế sau 20 năm ngồi tù? Hay là chỉ cần đưa ra tòa xử như thế này cũng đã sợ xanh mắt mèo rồi, mặt chình ình trên báo chí, ti vi cả nước như thế thì lừa được ai nữa, bắt cóc được ai nữa?

Câu trả lời là có thể có, cũng có thể không – vậy căn cứ vào đâu để ‘xếp loại’ ngồi tù? Nghiên cứu khoa học nào hỗ trợ những quyết định đó?

Mình thích hệ thống luật của Anh – án tiền lệ và có một từ rất hay ‘reasonable’ – hợp lý. Hệ thống luật bồi thẩm đoàn của Mỹ cũng hay và được đánh giá là nhân bản, cũng dễ bị lợi dụng nếu luật sư và bị cáo đủ thông minh để lợi dụng tình cảm của đám đông bồi thẩm viên. Đã có trường hợp cả một gia đình mafia lớn được bồi thẩm đoàn cho trắng án vì họ thể hiện được rằng họ đang làm việc tốt và bảo vệ cho cả gia đình mình – Find Me Guilty (2006 – có Vin Diesel).

Find Me Guilty - 2006

Find Me Guilty – 2006

Còn luật của Việt Nam, theo mình biết, thiên về trả giá và trừng phạt, kiểu nợ máu phải trả bằng máu, giết người thì phải đền mạng, tham ô tham nhũng lớn cũng phải đền mạng, tham nhiều thì ngồi tù lâu… Nhưng liệu kết tội thế có tác dụng tránh (prevent) hành vi đó được lặp lại không, ngoài việc có tác dụng răn đe hữu hạn (như kiểu tuyên truyền hút thuốc là ung thư phổi, chết người, mà cuối cùng mọi người vẫn cứ hút thuốc vậy)?

Thế nên mình cứ băn khoăn mãi, ngồi tù bao nhiêu lâu thì đủ?

[seed of the day]

Post Navigation

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 999 other followers